Bi kịch cua thuý' kiều trong doan trích trao duyên thuộc tác phẩm truyện kiều` cua tác gia nguyen du

Bi kịch của Thúy Kiều trong đoạn trích Trao duyên là bi kịch tình yêu tan vỡ:Kiềy đau đớn và xót xa
Thúy Kiều đau khổ coi mình như người đã chết => "người mệnh bạc".
-Những kỷ vật để lại thể hiện nỗi đau xót của nàng:
"Chiếc vành với bức tờ mây
Duyên này thì giữ / vật này của chung"
===> Luyến tiếc, đau khổ, xót xa trong tình cảm: Duyên trao, kỷ vật luyến tiếc không nỡ rời xa.===> Giọng thơ là tiếng khóc nghẹn, xót xa, đau khổ cho chính mình.
- "Dù em nên vợ nên chồng..." ===> Thái độ lúng túng của Thúy Kiều:
+ Về lý trí: muốn Thúy Vân và Kim Trọng nên vợ chồng.
+ Về tình cảm: dường như không muốn thế.
- "Mai sau.... thác oan" => Giọng điệu và từ ngữ biểu đạt sự đau khổ tột đỉnh: Quá khứ rực rỡ, hiện tại chia ly đau xót, tương lai mịt mù, không hi vọng. Kiều đang dặn dò TV nhưng càng nói dường như Kiều quên sự có mặt của TV ===> Hình dung tương lai mờ mịt bi thảm của mình ===> tâm trạng càng lúc càng bi thiết, giọng điệu phảng phất như từ cõi âm vọng về.


- "Bây giờ trâm gãy bình tan...." => Hiện thực quá đau khổ, số phận bất hạnh đã đẩy con người có tình yêu đẹp vào sự chia ly, tan vỡ. Câu thơ mang tính ước lệ, thể hiện nỗi đau thân phận trong hiện tại của Thúy Kiều.
- "Tơ duyên ngắn ngủi"
"Phận bạc như vôi"
"Nước chảy hoa trôi lỡ làng"
=> Lời thơ nghẹn ngào, đau xót của một con người ý thức được nỗi đau khổ, bất hạnh (mệnh bạc).
- "Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!"
=> Nỗi đau thốt lên tự đáy lòng. Thúy Kiều coi Kim Trọng như là người chồng và chính mình đã phụ phàng tình yêu ấy => Nỗi đau tột cùng vì tình duyên tan vỡ. Tình cảm lên đến cao trào, những tiếng kêu tuyệt vọng
Trả lời Vi Du , 18:50 ngày 21/12/2013 Xem thêm
Thảo luận liên quan