21/12/2013

Câu chuyện lời bác dặn trước lúc đi xa?

Tìm thấy câu chuyện này trên mạng, cũng không biết đúng ý bạn không nữa. Xem thử nha!
LỜI BÁC DẶN TRƯỚC LÚC ĐI XA

8/1969, 2 nữ y tá Ngô Thị Oanh và trần Thị Quý cùng 2 bác sĩ của viện quân y 108 được Chính uỷ đơn vị phân công công tác đến phủ Chủ tịch. Khi đến nơi các cán bộ quân y được đồng chí Vũ Kì thông báo nhiệm vụ chăm sóc sức khoẻ cho Bác vì sức khoẻ Bác không tốt. Hôm sau, đồng chí Vũ Kì vào báo cáo thì Bác từ chối để các đồng chí quân y còn về phục vụ cho tiền tuyến. Đồng chí Vũ Kì thuyết phục mãi Bác mới gật đầu...Những ngày sau đó hai nữ y tá vẫn ở bên chăm sóc Bác luôn, lúc rảnh Bác hỏi chuyện các chị. Một lần Bác hỏi sao chị QUý lại làm quân y mà không vào đại học làm Bác Sĩ. Chị trả lời Bác rằng vì chị muốn được vào bộ đội phục vụ chiến đấu. Người dặn dò: “Làm một y tá giỏi hơn làm một bác sĩ tồi, lương y như tù mẫu”. Còn chị Oanh quê ở Yên Lạc, Vĩnh Phúc ở ven sông Hồng trồng nhiều hoa màu hay bón phân xanh nên rất nhiều ruồi. Bác cười, nói : “dân nhiều ruồi đây”. Các chị luôn phiên thay nhau chăm sóc Bác, có lần chị Oanh còn hát cho Bác nghe bài hát Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng và còn được Bác tặng hoa...
Sáng sớm 2/9/1969, Sau gần 3 tuần nằm trên giường bệnh Bác đã yếu đi nhiều nhưng cứ tỉnh là Bác lại hỏi tình hình chiến đấu của quân dân miền Nam và tình hình thắng lợi của cuộc cách mạng XHCN ở miền Bắc. Người dặn các đồng chí trong bộ chính trị phải tổ chức ngày lễ Quốc Khánh thật long trọng và phải bắn pháo hoa cho nhân dân mừng. Bác còn muốn gặp và thăm đồng bào miền Nam nhưng không kịp. Bác đã yếu dần. Lần thứ nhất tỉnh lại Bác muốn nghe một câu hò xứ Huế, Nhưng không ai lên tiếng, Bác đành nằm im...Lần thứ hai tỉnh lại, Bác muốn nghe một câu hò xứ Nghệ (Làn điệu ví dặm Nghệ Tĩnh) bởi Làng Sen luôn ở trong tim Người, mà xung quanh vẫn im lặng, Bác chờ mãi không nguôi. Lần thứ ba tỉnh lại, Bác muốn nghe một đôi làn quan họ, may mắn thay cô y tá nhỏ Ngô Thị Oanh tiến lại gần Bác xin hát cho bác nghe : rằng Người ơi Người ở đừng về...Cả căn phòng tràn ngập trong lời hát nghẹn ngào và những tiếng nấc xót xa, tê tái. Bác nhìn chị mỉm cười, nơi khoé mắt có đôi hàng lệ. Bằng chút sức lực cuối cùng, Bác tặng hoa cho chị. 9giờ47phút ngày 2/9/1969 Bác qua đời (phần 7-cuốn sách “Bác Hồ kính yêu của chúng em”). Đó là một tổn thất lớn đối với dân tộc ta và cách mạng nước ta.
Trở về đơn vị, chị vẫn luôn nhớ về Bác và gìn giữ cẩn thận những đồ vật kỉ niệm với Bác. Nhiều năm sau khi đơn vị yêu cầu chị đã cho chúng vào nhà truyền thống. Năm 1972, Mĩ tổ chức ném bom phá hoại miền Bắc, nhà truyền thống bị trúng bom, các kỉ vật của Bác không còn...
http://www.svdanang.com/@pbk/showthread.…
Trả lời Vi Du , 22:22 ngày 21/12/2013 Xem thêm
Thảo luận liên quan