Phân tích những thành công trong nghệ thuật miêu tả cảnh thiên nhiên của Nguyễn Du qua đoạn trích “Cảnh ngày xuân”

PHÂN TÍCH NHỮNG THÀNH CÔNG TRONG NGHỆ THUẬT MIÊU TẢ CẢNH THIÊN NHIÊN CỦA NGUYỄN DU QUA ĐOẠN TRÍCH “CẢNH NGÀY XUÂN”

Dàn ý

Ý 1: Bút pháp kết hợp giữa tả và gợi, nghĩa là có sự hài hòa, phối hợp nhuần nhuyễn giữa tả cảnh thiên nhiên đặc sắc và sáng tạo những chi tiết gợi hình, gợi cảm giác, gợi không khí (tươi vui tấp nập của lễ tảo mộ và đạp thanh)

Ý 2: Sử dụng từ ngữ đặc sắc, giàu chất tạo hình:
- Hệ thống từ ghép, từ láy: danh từ Hán Việt, tính từ thuần Việt (tài tử, giai nhân, nao nao, nô nức…)

Ý 3: Kết cấu theo trình tự hợp lí: mở đầu bằng cảnh ngày xuân ấm áp với không khí lễ hội tấp nập, đông vui, nhộn nhịp, tưng bừng; kết thúc là cảnh hoàng hôn buông xuống với không khí tan hội, đượm buồn, không gian như ngưng đọng lại, cảnh vật như lắng đọng, ngừng trôi.

Ý 4: Tả cảnh ngụ tình (giải thích thế nào là tả cảnh ngụ tình; khẳng định đó là bút pháp nghệ thuật trung đại; chỉ ra nghệ thuật tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là gì?)

(Đoạn mẫu)
Như chúng ta biết, tả cảnh ngụ tình là mượn cảnh vật thiên nhiên để gửi gắm tâm trạng của con người. Trong đó cảnh vật không còn là đối tượng để miêu tả trực tiếp mà là đối tượng chuyên chở cảm xúc, tình cảm của nhân vật. Trong ca dao, ta cũng từng bắt gặp những buổi hoàng hôn mang nỗi buồn tê tái của người thiếu phụ:

Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều

Trong thơ ca cổ, không khí hoàng hôn cũng gợi lên những nỗi buồn man mác. Đó là một buổi chiều tà với tâm trạng một mình không biết, một mình mình hay của bà Huyện Thanh Quan ở chốn “Đèo Ngang”, hay một không khí hoàng hôn não nùng trong thơ Thôi Hiệu:

Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai”

Và cái khung cảnh tan hội trong đoạn trích “Cảnh ngày xuân” phải chăng cũng nhuốm màu tâm trạng của Thúy Kiều:

Tà tà bóng ngả về tây
Chị em thơ thẩn dang tay ra về
Bước dần theo ngọn tiểu khê
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh
Nao nao dòng nước uốn quanh
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang”

Cảnh vật như thu hẹp lại, không gian như lắng đọng ngừng trôi: “bóng ngả về tây”; “ngọn tiểu khê”… Tâm trạng tan hội của chị em Thúy Kiều nói chung và đặc biệt là Thúy Kiều nói riêng thấm sâu vào trong từng cảnh vật, một cõi lòng nao nao, chơi vơi, pha lẫn một tâm trạng sợ sệt hãi hung. Đó là khoảnh khắc vô cùng đáng sợ đối với cuộc đời Thúy Kiều: lúc hoàng hôn buông xuống, nàng bắt gặp nấm mồ Đạm Tiên – một kĩ nữ nổi danh tài sắc một thì, nhưng lại yểu mệnh, đặc biệt khi lìa đời chỉ được chôn cất bằng một nắm đất ven đường, giữa ngày lễ tảo mộ vẫn không có chút hương khói. Nước mắt Thúy Kiều rơi trước mộ Đạm Tiên hay cũng chính là nước mắt nàng khóc than cho số phận long đong sau này của mình.
View more random threads:
  • Phân tích tình yêu giữa Tiên Dung và Chử Đồng Tử...
  • Về đoạn kết Truyện Kiều
  • Bức tranh tâm trạng qua tám câu cuối đoạn...
  • Điển cố điển tích trong Truyện Kiều ở những đoạn...
  • Kể lại chiến công thần tốc đại phá quân Thanh của...
  • Viếng lăng Bác - Viễn Phương.
  • [Văn 9]đề bài có lẽ bạn sẽ cần!
  • Phân tích bài thơ "Bếp lửa" của Bằng...
  • Phân tích bài thơ Thu Điếu của Nguyễn Khuyến
  • Nêu những thành công đặc sắc về nghệ thuật...
var pageOptions = { 'webId' : 535, 'category' : 0 }; var adblock = { 'adblock1' : { 'divIdShow' : 'adVatgia_block_1', 'numAd' : 3, 'typeShow' : 1, 'style' : {'width' : 950} } }; new vatgiaAd(pageOptions, adblock).Ads(); Nguồn: http://diendankienthuc.net.
Trả lời Mai Le , 21:33 ngày 14/10/2013 Xem thêm
Thảo luận liên quan