Cảm nhận về khổ thơ đầu bài thơ "đây thôn vĩ dạ"?

Thảo luận 1

Bạn Sang không biết rồi. Hàn Mặc tử viết bài này khi nhận được tấm ảnh của một cô gái hâm mộ rồi yêu Hàn Mặc tử qua thơ. Cô gái không dịp gặp Hàn cũng như Hàn ko găp được cô. Cô gửi cho hàn tấm ảnh của mình, trong ảnh là một cô gái mặc áo dài trắng, bởi vậy mới có câu "áo em trắng quá nhìn" không ra. Và trước mặt cô gái có một lá trúc che ngang, mới có câu 'lá trúc che ngang mặt chữ điền''. xin nói thêm là mặt chữ điền là khuôn mặt giống chữ điễn của chữ hán, đây là khuôn mặt được xem là phúc hậu. Tôi thêm thông tin cho bạn là khi hàn chết chỉ có một thằng bé biết mộ của ông, Hoàng Cúc hoàn toàn không biết cũng như tất cà bạn bè của Hàn. Hàn làm bài thơ này để tặng cô gái đó, Không có Hoàng Cúc nào ở đây cả

Thảo luận 2

+MB: có nhiều cách, nhưng quy thành 2 loại: trực tiếp và gián tiếp. trực tiếp là đi thẳng vào vấn đề - cách này không hay nhưng chắc ăn và thường đủ ý (VD: giới thiệu về TG-TP và vị trí của đoạn trích, nêu ý khái quát bao trùm của đoạn thơ). gián tiếp là xuất phát từ một vấn đề nào đó có liên quan đến nội dung tác phẩm. lối mở bài này hay hơn nhưng dễ quanh co lạc đề do người viết không định hình được nội dung vấn đề mình đang đẫn dắt và trình bày thiếu chặt chẽ, lô gíc. có mấy lối (kiểu MB) gián tiếp sau đây: đi từ cái chung đến cái riêng; nêu một vấn đề đối lập; so sánh... (VD: phong trào thơ mới và đổi mới nền thi ca Việt Nam chỉ diễn diễn ra trong thời gian hơn mười năm thế nhưng đã để lại cho chúng ta một di sản văn hóa khá đồ sộ, với nhiều bài thơ hay, giàu cảm xúc, thể hiện những cảm nhận tinh tế, cách cảm và cách nghĩ hết sức mới lạ của các thi sĩ đương thời, một trong số đó chính là thi phẩm "Đây thôn Vĩ Giạ" của Hàn Mặc Tử - nhà thơ tài hoa mà bạc mệnh...hoặc: VHVN như một vườn hoa trăm sắc ngàn hương mà "Đây thôn Vĩ Giạ" nổi lên như một trong những bông hoa tươi thắm nhất, hội tụ đầy đủ những vẻ đẹp của thiên nhiên và con người... còn nhiều nữa, văn mà! +TB: có nhiều cách phân tích, cảm nhận, nhưng có thể theo những ý sau: - câu thơ mở đầu: là câu hỏi tu từ (hỏi mà không cần trả lời) như 1 lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đồng thời đó là lời nhắn nhủ, mời mọc chân thành, tha thiết (có thể liên hệ đến tấm ảnh Hoàng Cúc gửi HMT để giải thích thấu đáo vấn đề, tuy nhiên, k nên sa đà nhiều) từ một người con gái của xứ Huế đầy thơ và mộng. -câu 2: tựa như lời giải thích cho cái việc "không về chơi" ở trên là một sai lầm đáng tiếc vì xứ Huế đẹp quá! cái đẹp ấy được tác giả quan sát (trong tranh, trong tưởng tượng), miêu tả bắt đầu bằng hình ảnh "nắng hàng cau" - mà như ta đã biết cây cau là một trong những biểu tượng gần gũi quen thuộc của nông thôn thủa trước, tác giả chỉ viết "nắng mới lên". thực ra đó là gợi chứ không phải tả. chỉ cần vậy thôi là đủ, cho người đọc tha hồ hình dung ra cái thứ nắng mới ấy, mỗi người một vẻ (bởi có người VN nào sinh ra và lớn lên mà k 1 lần thấy nắng sớm, chỉ có điều mỗi người hình dung mỗi vẻ). -câu 3: đến đây tác giả đã k còn trong vai trò cô gái để mời mọc, trách y nữa mà bộc lộ cảm xúc của mình, câu thơ như 1 lời suýt xoa, đầy ngạc nhiên, nuối tiếc của thi sĩ : "vườn ai mướt quá xanh như ngọc". vườn ai? lại một câu hỏi tu từ nữa gieo vào lòng bạn đọc nhiều suy ngẫm va trăn trở. đó có thể là vườn của người thương trong mộng ? hay vườn của một gia đình nơi Vĩ Dạ bình yên? thực ra giá trị câu thơ này không nằm ở nội dung thông tin thuần túy mà nó cung cấp. giá trị của nó tiềm tàng nơi nghệ thuật tu từ so sánh của câu thơ. một cách so sánh rất hay, đắc địa: "xanh như ngọc". mướt quá, giàu sức sống quá. tưởng chừng như k còn một chất màu nào khác dù nhạt sắc lên lỏi được vào khu vườn ấy nữa. thực là "thi trung hữu hoạ" (trong thơ như có bức vẻ). bức họa ấy phải gọi là bích họa (theo cả nghĩa bích họa - bức họa trên tường và bức họa có gam màu xanh biếc(bích) làm chủ đạo) bởi sắc màu do nó tạo ra. -câu 4: đã là họa mà vắng bóng hình ảnh con người thì bức họa ấy coi như vẽ chim mà quên điểm nhãn. chính vì vậy mà xuất hiện "lá trúc che ngang mặt chữ điền". con người đã xuất hiện nhưng lại chỉ là lấp ló chứ không đầy đủ dáng vẻ, hình hài. tại sao vây? một là cảnh vật của xứ Huế giàu sức sống quá, hình ảnh con người như khất lấp bởi thiên nhiên, hòa lẫn vào thiên nhiên. hai là tác giả muốn thể hiện vẻ đẹp con người của một cái gì đó "rất Huế". điều này có thể kẳng định được, bởi con người xứ Huế có một vẻ đẹp e ấp, dịu dàng mà kín đáo, nhẹ nhàng - nhẹ từ trong hơi thở, lời nói cho tới cử chỉ, hành động. hình ảnh lá trúc che ngang (chứ k phải "chắn ngang") thể hiện rõ sự kín đáo ấy cộng với khuôn mặt chữ điền vuông vắn, phúc hậu, thật thà, chất phác... +KB: khẳng định lại cái hay, cái đẹp và giá trị của đoạn trích, bài thơ cũng như những đóng góp của HMT cho phong trào TM nói riêng và thi ca VN nói chung * đó là cảm nhận chung của người viết, k dựa vào bất cứ sách vở, tài liệu nào nên dẽ mang tính chủ quan. bạn nên tham khảo thêm tài liệu khác để bài viết có chiều sâu và chính xác hơn nhưng suy cho cùng: "tất cả chỉ là tương đối"(An-be Anh-xtanh) Thanh Xuân, Quan Hoá

Thảo luận 3

Ừm ! Dù đúng hay không thì Bạn Sang cũng đã bình rất hay, người ta thường nói thơ hay phải có người bình, người bình là đồng tác giả với bài thơ hay! Ý tại ngôn ngoại, đó là những gì nhà thơ muốn gửi gắm, nhân thể bạn có thể bình mấy câu này của một nhà thơ vô danh được không? “ Nắng sợi mong manh tia nắng ngọt Lam điền khói biếc toả lan lan Lá nhuộm chiều vàng rơi lác đác Se se môi ướt gió hanh hàn Ví thử Thu đi thì Xuân tới Chắc gì ta muốn đợi Xuân sang! Mong bạn toạ bút, cho sướng cái lòng

Trả lời Mai Le , 21:56 ngày 18/12/2013 Xem thêm
Thảo luận liên quan