28/10/2013, 10:32 #1

Kể chuyện thôi ngôi thứ nhất: ông giáo, lão Hạc, Hồng, chị Dậu.

Thảo luận 1

Kể chuyện thôi ngôi thứ nhất: ông giáo, lão Hạc, Hồng, chị Dậu.
Ông giáo, lão Hạc: bài Lão kể theo ngôi thứ nhất.
Hồng: bài Trong lòng mẹ kể vể khi được gặp mẹ
Chị Dậu: bài Tức nước vỡ bờ.

Thanks.

Thảo luận 2

bạn nói rõ xem nào bạn post bài lên mà sao mình chẳng hiểu gì cả
__________________
I promise I'll be never fall in love

I will not love ... like forever.

Ctrl + A



...Chỉ từ 1 giọt nước, người giỏi suy luận có thể suy ra khả năng của 1 đại dương, tuy chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy chúng.=>Cuộc sống là 1 chuỗi mắt xích rộng lớn mà ta có thể biết bản chất của nó, nếu ta có thể biết được 1 mắt xích...

Thảo luận 3

Kể chuyện theo ngôi thứ nhất. Đóng vai mình là mấy nhân vật trên. Trong các văn bản lớp 8 mình đã học. Ví dụ mình là Hồng khi nghe người cô kể về mẹ mình và lúc gặp mẹ. Nhập hồn vào nhân vật để kể theo câu chuyện. Bạn hiểu chưa?

Thảo luận 4

Ùa bạn ơi, Văn bản Lão Hạc, Trong lòng mẹ và Tôi đi học đã được kể ở ngôi thứ nhất rồi mà!
__________________
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa...

Thảo luận 5

Mình phải thêm vô. Giống như đề này của SGK: Cho sự việc và nhân vật sau đây: Sau khi bán chó, lão Hạc sang báo cho ông giáo biết. Hãy đóng vai ông giáo và viết một đoạn văn kể lại giây phút lão Hạc sang báo tin bán chó với vẻ mặt và tâm trạng đau khổ. Còn trong lòng mẹ là kể về giây phút khi được ở trong lòng mẹ. Còn chị Dậu là lúc trước khi hay sau khi bọn tay sai và người nhà lí trưởng vào.

Thảo luận 6

Mọi người giúp em đi. Em sắp thi rồi. Viết cái nào cũng được.

Thảo luận 7

Đề: Hãy tưởng tượng mình là chị Dậu rồi kẻ lại chuyện chị Dậu đánh tên cai lệ.
... "Trời đánh còn tránh miếng ăn", có phải ko nào?Chồng tôi vừa kề miệng vào bát cháo thì tên cai lệ xồng xộc kéo tới, hắn thét trói. Chồng tôi chết ngất lăn đùng ra! Tôi van xin. Tôi đâu phải là kẻ quá quắt. Nhưng hắn là đứa bất nhân đã chửi tôi thậm tệ. Hắn gào lên:"Tha này! Tha này!". Hắn bịch vào ngực tôi mấy bịch. Hắn sấn đến trói chồng tôi. Phải cứu trồng tôi chứ. Tôi nghiêm sắc mặt, nói với hắn:"Chống tôi đau ốm, ông ko được phép hành hạ!"."Sự đời mềm nắn, rắn buông!". Ai ngờ, hắn lấn tới áp chế. Hắn tát đánh bốp vào mặt tôi. Hắn như con chó dại ***g lên, hắn nhảy vào trói chồng tôi. Máu trong người tôi sôi lên. Tôi nghiến hai hàm răng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn:"Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!".Tôi còn sợ gì nữa. Cái đồ nghiện oặt ấy, tôi coi như rơm như rác. Tôi túm lấy cổ hắn, tôi ấn dúi hắn ngã chỏng quèo trên mặt đất. Còn cái thằng hầu cận ông lí, ko tự biết thân lại còn giơ gậy đánh tôi. Hắn bị tôi túm tóc, lẳng cho một cái ngã nhào ra thềm. Hai ************** ấy lổm ngổm bò dậy, chạy thục mạng về đình. Chúng đã bỏ ở nhà tôi nào roi song, tay thước, dây thừng... Đáng lẽ tôi phải đánh cho hai tên ấy một trận nhừ tử. Nhưng đánh cho còn ngó đến chúa nhà. Tôi nể ông lí đấy!...
__________________

Thảo luận 8

tôi là 1 thầy giáo nghèo sống an phận trong làng. Mọi người gọi tôi = cái tên thân mật "ông giáo". Là 1 người trí thức, ko sung sướng hơn những người khác nhưng sống giữa những người nông dân đói kém, mất mùa những năm 1943 như thế này tôi ko khỏi đâu lòng, xót xa. Người khiến tôi phải suy nghĩ hìu nhất là lão Hạc-1 ông lão cô độc sống gần nhà tôi. Tôi ko thể nào quên đc hình ảnh của lão khi chìu qua lão đến nhà tôi báo tin bán chó với vẻ mặt và tâm trạng đâu khổ tột độ.
chiều qua tôi đang chuẩn bị xếp lại mấy quyển sách thì lão sang chơi, vừa nhìn thấy tôi lão báo ngay:
- Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ !
tôi hơi giật mình hỏi lại:
- Cụ bán rồi?
lão gật gật:
- Bán rồi hoc vừa bắt xong
lão cố làm ra vui vẻ nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt của lão ầng ậc nước, tôi quặn lại trong lòng chỉ muốn ôm choàng lấy lão. Trong lòng tôi lúc này ko còn hình bóng của 5 quyển sách mà tôi yêu quí hơn những ngón tay của mình nữa tôi chỉ thấy ái ngại cho lão hạc. lão đã đau đớn lắm khi bán con chó ấy, ko đành lòng để lão khổ thế kia tôi hỏi:
-thế cho nó bắt à?
tôi hỏi cho có chuyện vậy thôi nhung ko ngờ mặt lão đột nhiên co rúm lại.nhũng vết nhăn xô lại ép nước mắt chảy ra, cái đầu lão ngoẹo về 1 bên và cái miệng móm mếm của lão mếu như con nít. lão hu hu khóc...giọng lão mếu mó trông thật là tội nghiệp:
-******** ông giáo ơi ..nó có biết gì đâu.. nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về vẫy đuôi mừng rỡ..nó ko ngờ tôi nhân tâm lừa nó..
lão nức nở, thều thào 1 hơi dài như muốn chia sẻ nỗi đau, tôi cũng có phần luống cuống: nhìn người khác khóc lóc, đau đớn mà mình ko giúp đc gì tôi thấy mình mang tội. Tôi lắp bắp mấy lời an ủi :
- cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu gì đâu ai nuôi chó mà chẳng bán hay giết thịt. ta giết nó chính là ta hóa kiếp cho nó đấy, hóa kiếp đẻ nó làm kiếp khác
nhưng lại như lần trước lời an ủi của tôi chỉ làm cho lão nghĩ ngợi hơn, lão chua chát bảo:
ông giáo nói phải. kiếp con chó là kieps khổ thì ta hóa kiếp để nó thành kiếp người , may ra có sung sướng hơn 1 chút ... kiếp người như tôi chẳng hạn
nghe lão nói tôi cũng rùng mình chua chát cho chính thân phận của mình nữa. tôi bùi ngùi nhín lão bảo:
kiếp ai cũng thế cụ ạ. cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng

gương mặt lão tê dại đi, đôi mắt lão đã đục màu như nhìn đăm đăm vào 1 chốn nào đó
thế thì kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật xứng?
câu hỏi của lão còn ám ảnh tôi cho đến bây giờ. lúc đó tôi lảng đi = 1 câu đùa để mời lão ăn khoai uống nước . nhưng giờ đâ, ngồi lại 1 mình, tôi lại đem câu hỏi ấy ra để tự vấn lòng mình. chao ôi! đồng bào tôi trong cái tối đất, tối trời của xã hội còn bao người đau khổ , lầm than như thế? mà đời tôi cũng khác gì đâu? nhưng tôi lại thấy lóe lên trong lòng 1 tia sáng của niềm tự hào, niềm tin: đồng bào tôi tuy đó khổ, nghèo nàn nhưng vẫn giữ trọng vẹn nhân cách . Nỗi đau của lão hạc là nỗi đau của lòng tự trọng, nỗi đau của 1 tâm hồn cao đẹp
Trả lời Mai Le , 10:32 ngày 28/10/2013 Xem thêm
Kể chuyện thôi ngôi thứ nhất: ông giáo, lão Hạc, Hồng, chị Dậu. Kể chuyện thôi ngôi thứ nhất: ông giáo, lão Hạc, Hồng, chị Dậu.
8/10 924 bài đánh giá

Làm thế nào để ghi điểm?

Đăng thảo luận 6 điểm

Đăng blog 5 điểm

Bình luận 2 điểm

Qui định cộng điểm...