Học thầy không tày học bạn - lời dịch - diễn đàn seo

[Văn 6]kể lại kỉ niệm về một người thầy giáo hoặc cô giáo đã dạy em mà em nhớ nhất.

Thảo luận 1

[Văn 6]kể lại kỉ niệm về một người thầy giáo hoặc cô giáo đã dạy em mà em nhớ nhất.
kể lại kỉ niệm về một người thầy giáo hoặc cô giáo đã dạy em mà em nhớ nhất

chú ý tiêu đề nha bạn!

[Văn+lớp] tên tiêu đề

muabuon034

Thảo luận 2

rõ khó quá đi hả cậu cho đề dễ hơn đi
rõ khó quá đi hả cậu cho đề dễ hơn đi
rõ khó quá đi hả cậu cho đề dễ hơn đi
rõ khó quá đi hả cậu cho đề dễ hơn đi

Thảo luận 3

tham khảo và thanks nha
Bài 1:

Nếu có ai hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến nhất trong suốt năm năm học tiểu học của em là ai ?” Thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay: “Đó là thầy Nha”. Người thầy giáo đã tận tình dạy dỗ em năm lớp một. Và với em đó cũng là người cha thứ hai của mình.
Mặc dù bấy giờ thầy trò đã xa nhau. Nhưng những kỉ niệm sâu sắc năm em còn học lớp 1C của thầy thì không thể nào quên được. Ở lớp, em là đứa duy nhất viết tay trái nên thầy vẫn phải thường cầm bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dù thầy hết lòng dạy dỗ mà các ngón tay của em cứ nhất quyết không chịu nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng bao giờ ngay hàng thẳng lối và lúc nào cũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào. Ấy vậy mà bàn tay trái tuy không có ai dạy dỗ cả mà lại viết đẹp hơn nhiều. Khiến cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”. Một hôm, khi tới giờ tập viết – tiết học căng thẳng nhất của em lúc ấy khi thấy thầy ra ngoài lớp nghe điện thoại. Thầy vừa bước ra khỏi cửa là em vội vàng đổi sang viết tay trái. Đến cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em hồi hộp đưa mắt nhìn thầy, bỗng thầy ngồi dậy, xoa đầu em:
- Hôm nay Thăng giỏi quá! Viết đẹp ghê ta! Có s ự tiến bộ vượt bậc đấy.
Rồi thầy quay xuống lớp kêu to:
- Để mừng sự tiến bộ của bạn, các em cho một tràng pháo tay nào!
Nhìn sự mừng rỡ không một chút nghi ngờ trong đôi mắt thầy mà trong lòng em thấy hổ thẹn vô cùng. Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ. Đến sáng hôm sau, em quyết định sẽ nói hết sự thật với thầy. Nhưng ngồi trong lớp, em không đủ can đảm để nói ra sự thật với tất cả các bạn và thầy. Mãi đến lúc tan trường, khi các bạn đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói với thầy:
- Thầy ơi, em có chuyện muốn nói.
Thầy đưa mắt nhìn em, hỏi:
- Thăng em, em có chuyện gì thế?
Nghe thầy hỏi, mặc dù đã chuẩn bị kĩ cho giờ phút này nhưng em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ấp úng mãi, em mới nói được một câu:
- Thưa th…â…ầy, chuyện ngày hôm qua em…
- Chuyện ngày hôm qua nó làm sao?
Em bật khóc:
- Thưa thầy, hôm qua em đã nói dối thầy. Bài tập viết đó không phải do em nắn nót bàn tay phải như thầy đã dạy mà đó là thành quả của … bàn tay trái ạ.
Nghe em nói, khuôn mặt thầy lộ vẻ buồn phiền và hơi giận dữ, nhưng chỉ một lát sau, khuôn mặt ấy là trở về vẻ hiền từ. Thầy lấy tay gạt nước mắt của em bảo:
- Nín đi, con trai mà khóc nhè thì xấu lắm đấy. Chuyện lầm lỗi ai chẳng có một lần mắc phải. Nhưng quan trọng là người đó có biết nhận lỗi như em hay không? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ qua, nhưng lần sau không được phạm phải nữa đâu nhé! Về đi.
Em mừng rỡ cảm ơn thầy rồi ôm cặp, nhanh chân bước về nhà và thầm hứa với lòng mình từ nay sẽ chuyên tâm học hành nghiêm chỉnh để không phụ lòng thầy.
Bấy giờ, khi đã rời xa mái trường tiểu học mến yêu, thời gian có thể trôi qua, mọi thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Nhưng hình ảnh người thầy đáng kính sẽ mãi mãi theo em đến suốt cuộc đời.



Bài 2:

Nếu ai đó hỏi em: Từ lúc đi học đến giờ, em học qua bao nhiêu thầy cô giáo. Chắc chắn em không thể nào nhớ được, nhưng nếu hỏi: Thầy cô nào để lại cho em nhiều ấn tượng nhất?. Em sẽ ngay lập tức nêu ra những cái tên. Song trong suốt 6 năm cắp sách đến trường, em chưa bao giờ dám nghĩ rằng, có một thầy giáo chỉ dạy em có mỗi một tiết văn thôi mà để lại cho em một ấn tượng khó phai về sự kính yêu đến vậy.
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Chuyện xảy ra vào tuần đầu của năm học lớp 6 này, bước vào ngôi trường mới, lạ thầy, lạ bạn, chúng em hồi hộp đợi mong những tiết học đầu tiên trong một cảm giác vui mừng xen lẫn những điều bí ẩn. Sau mỗi tiếng trống tùng và mỗi tràng vỗ tay rộn rã, chúng em lại được làm quen với một thầy giáo mới. Những người mà trước đó chúng em chưa bao giờ thấy mặt biết tên, chưa bao giờ được nghe lời giảng với bao kiến thức mới lạ và xa xôi.
Ngày học thứ nhất trôi qua vội vàng và ồn ã. Lớp học bước vào ngày học thứ hai bằng một tiết ngữ văn. Tiếng trống vào giờ đã điểm, thầy giáo bước vào trong sự ngỡ ngàng của bao đôi mắt trẻ thơ. Chả là với hầu hết các bạn lớp em, đây là lần đầu tiên môn Văn được một thầy giáo dạy.
Thầy bước vào giờ giảng nhẹ nhàng và trầm ấm vô cùng, tiết dạy đầu tiên, thầy dành hơn 10 phút để giới thiệu toàn bộ chương trình Ngữ văn lớp sáu. Không khí lớp tự nhiên sôi nổi hẳn lên. Thầy vẫn nói về bài giảng nhưng lại gợi trong chúng em bao ấn tượng xốn xang.
Thầy kể về kỷ niệm lần đầu tiên thầy bước vào ngôi trường cấp hai. Thầy mới, bạn mới và những bài giảng nhanh chóng cuốn hút niềm đam mê văn học của thầy. Thế là từ lúc đó ngày nào thầy cũng ước mơ trở thành người thầy dạy văn để truyền dạy cho học sinh những cảm giác sâu lắng được dồn tụ qua từng trang sách.Chúng em tròn mắt hớp lấy từng lời giải của thầy một cách say sưa. Sao kỷ niệm của thầy giống tâm trạng của chúng em lúc này đến vậy. Chúng em càng ngỡ ngàng, nhưng cũng ngất ngây và vui mừng lắm. Bài giảng của thầy cứ diễn ra trọn vẹn một giờ trước khuôn mặt ngây thơ đang ngày càng trở nên tươi tắn. Ôi! Cuộc sống còn nhiều niềm vui, nhiều mơ ước, nhiều chân trời lạ thế. Đó cũng là những nơi xa lạ, đẹp đẽ và huyền bí. Mảnh đất ấy chúng em chưa từng đến bao giờ,nhưng những ước mơ chin h phục của chúng em thì hình như đang bắt đầu được thầy thắp sáng.
Nhưng đúng là tiếc nuối vô cùng! Không ngờ tiết văn ấy lại là tiết văn duy nhất thầy Bình dạy chúng em. Sau tuần ấy thầy được cử lên trường của tỉnh. Thầy ơi! Bao giờ chúng em mới được gặp lại thầy, người đã dạy chúng em bao điều mới lạ, dạy chúng em ước mơ bằng chính những ước mơ có thực của thầy.


Bài 3:
Nếu hỏi ngoài ba, mẹ ra ai hiểu tôi nhất? Thì tôi sẽ trả lời người đó chính là cô giáo của tôi. Một người đối với tôi rất tận tình hiền dịu. Nhưng điều ít ai có được như cô là sự gần gũi học sinh. Vào những giờ ra chơi tôi thường đến bên cô trò chuyện tâm sự. Những niềm vui, nỗi buồn tôi thường nói cho cô nghe và được những lời khuyên, lời động viên thật chân thành của cô. Tôi ấm áp cả người khi nghe những lời ấy. Rất hiếm những thầy giáo, cô giáo nào lại trò chuyện với học sinh như cô. Với những trò chơi, giải trí xen trong tiết học cô đã để lại cho tôi sự thích thú vô cùng.
Có lần tôi hỏi cô:
Tại sao chơi trò chơi trong giờ học? .
Cô liền nói với tôi:
Em thử nghĩ xem những trò chơi ấy đều gắn liền với những bài học. Trò chơi giúp ta vui học, làm cho giờ học hứng thú hơn. Học sinh sẽ tiếp thu bài tốt hơn và hăng say học phải không em? “
Tôi nghe lời cô nói mà thấy thấm thía. Cô là một người thật sâu sắc. Thế mới tuyệt vời làm sao! Rồi một lần vào ngày quan trọng nhất trong năm của tôi. Ngày mà tôi xuất hiện trên thế gian này để gặp cô. Tôi thấy thật vui trong buổi học ấy . Còn cô tôi thấy có vẻ là lạ . Ra về cô gọi tôi lại và đưa cho tôi một món quà và nói :
Hôm nay là ngày sinh nhật của Giang phải không? Cô tặng cho em đó!
Tôi nhìn cô long lanh đôi mắt cảm động. Ôi! Làm sao cô biết được ngày tôi ra đời. Ôi nó tuyệt thật. Các bạn biết không món quà ấy quí giá biêt chưng nào. Và không có thứ gì đánh đổi được, một quyển lưu bút và hang chữ: “ Chúc mừng sinh nhật Bảo Giang “. Tôi như cảm nhận tình cảm của trái tim cô đã đặt hết vào đây, vào một người học trò, học trò nhỏ của cô
__________________
๑۩۞۩๑♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥ Nhà Nguyễn ♥•´¯) ๑۩۞۩๑♥๑۩۞۩๑
––––•(-• Hoàng thượng -Zin •-)•––––

Trả lời Son Dong , 22:07 ngày 29/10/2013 Xem thêm
Thảo luận liên quan
[Văn 6]kể lại kỉ niệm về một người thầy giáo hoặc cô giáo đã dạy em mà em nhớ nhất. [Văn 6]kể lại kỉ niệm về một người  thầy giáo hoặc cô giáo đã dạy em mà em nhớ nhất.
7/10 924 bài đánh giá